THÙNG CƠM ĐẦU TIÊN CỦA TÔI

 THÙNG CƠM ĐẦU TIÊN CỦA TÔI

Tác giả: Thomas Nguyễn
Tản văn: Thomas Tạp Văn
Sài Gòn, ngày 30/07/2025.

Bài tản mạn gửi tặng người giữ bếp lửa – và giữ luôn ví tiền của chúng tôi.
Trong đời ai cũng có "người đầu tiên". Với tôi, đó không phải là người yêu cũ... mà là "thùng cơm đầu tiên" – người nuôi tôi sống sót qua từng kỳ lương, từng buổi họp, từng cái deadline "oánh trát" vào mặt lúc 4h chiều.
Tôi vẫn nhớ ngày đầu đi làm, chân ướt chân ráo, chưa biết nhấn lương Excel, chưa biết dùng filter bảng,.. và chưa biết cách giả vờ bận khi sếp đi ngang. Nhưng tôi biết một điều: "Muốn tồn tại, phải biết ôm thùng cơm".
---
Sếp tôi – thùng cơm phiên bản doanh nghiệp, ờ:
- Không to như nồi nấu tập thể, nhưng đủ ấm để nuôi gần 60 mạng.
- Không nói nhiều, nhưng mỗi lần chuyển khoản là cả team đồng loạt "em yêu anh".
- Dù có đôi khi quạu nhẹ, mắng nặng, nhưng vẫn nhớ ngày mùng 5, nhớ thưởng Tết, nhớ bánh trung thu (hơi nhỏ, nhưng có).
- Và đặc biệt, không bao giờ quên... "trừ thuế TNCN" đầy đủ theo quy định nhà nước.

---
Chúng tôi – những chiếc muỗng inox, gật gù:
- Cắm đầu vào cơm, thỉnh thoảng hỏi: "Tháng này có overtime không anh?"
- Lúc vui bảo: "Cảm ơn sếp nuôi em."
- Lúc buồn thì thủ thỉ: "Anh đừng bỏ em đói."
---
Cơm có thể không ngon, nhưng có còn hơn đói. Sếp có thể nóng tính, nhưng còn tốt hơn... bị thất nghiệp, và chúng tôi hiểu điều đó. Oh yeah vì thế, thùng cơm đầu tiên – dù có lúc khét lẹt, có lúc nguội tanh – vẫn là thùng cơm... "của chúng tôi".
---
Tôi thề... có bóng đèn trên trần nhà, nếu sau này tôi làm sếp, tôi sẽ:
- Trở thành thùng cơm điện tử đời mới, ấm đều 3 ngăn, có lỗ thông hơi.
- Không trừ tiền cà phê team building.
- Cho nhân viên đóng góp ý kiến... và lờ đi nếu thấy không hợp.
---
Cảm ơn "anh" sếp– thùng cơm đầu tiên, nhờ anh, chúng tôi sống, cười, và... đi làm đúng giờ. Dù chưa từng gọi nhau là "gia đình công ty", nhưng mà... CƠM AI NẤU THÌ MÌNH THƯƠNG NGƯỜI ĐÓ./.

Nhận xét