BÃO THỦ ĐÔ, BÃO HOÀI NIỆM
Tản văn: Thomas Tạp Văn
Tác giả: Thomas Nguyễn
Sài Gòn, ngày 21/07/2025
Nghe tin cơn bão số 3 – Wipha ghé ngang Hà Nội, đọc báo thấy thông tin căng thẳng, nhớ tới bạn bè đồng nghiệp ở Hà Nội tôi cảm thấy lo lắng. Với tôi, bão cũng không mấy xa lạ, là chàng trai xứ biển thứ thiệt, thâm niên 38 mùa mưa bão “đi qua đời nhau”, mà nói thiệt nha cứ nghe dự báo "áp thấp nhiệt đới mạnh lên thành bão" là trong bụng bắt đầu đánh trống, xổ lô-tô rồi. Không phải vì mới nghe lần đầu – mà vì nghe riết vẫn… sợ như thường!
Cà Ná những măm 1993, tôi sống sát mé biển, nhà cửa chắp vá, gió không thổi thì thôi, chứ đã thổi thì tôn bay như giấy bạc. Tôi nhớ mỗi lần bão vô, dân cả xóm như chạy đua với trời. Ghe thuyền kéo hết lên bãi, người thì bơi, người thì lội, người kéo dây? Không trụ xi măng thì cũng cột gỗ, có khi… buộc cả vào cây gạo đầu xóm, cạnh Đình làng tôi — cây đó già mấy chục tuổi, rễ ăn sâu, dân xóm tôi tin tưởng còn hơn trụ điện.
Nhà cửa thì khỏi nói. Trên mái tôn là bao tải cát đè từ đầu đến cuối. Cửa gỗ thì lấy mấy thanh ván gỗ đóng chéo như dấu cộng, đinh đóng cắm sâu, chứ không là gió lùa một phát là hở cửa ngay. Mấy bà trong xóm thì chuẩn bị cơm nguội, chai nước, đèn pin, còn mấy ông thì giằng buộc mái, chống cột, mặt nghiêm trọng như chuẩn bị… đi đánh trận. Nhưng thiệt ra ai cũng quen rồi, có sợ đó, mà cũng có cái vui trong cái lo.
Tôi nhớ có bữa bão vô ban đêm. Gió rít qua mái tôn nghe như sáo thổi, cát bay vô tận trong bếp, trong chiếu. Con nít khóc, người lớn ngồi túm tụm lại, vừa canh mái nhà vừa… kể chuyện ma! Gió bão mà như có hội. Bà Hai kế bên còn đùa: “Mai bão bay mất chuồng gà thì tối nay luộc hết ăn đi!”
Sáng ra, người thì mất mái tôn, người thì mất thúng chai, vài chiếc ghe lật úp như con cua chết. Nhưng ai cũng cười, kiểu như: “Lại một mùa bão nữa qua rồi hả bây!” Rồi lại lợp mái, vá ghe, nấu cơm ăn, coi như chuyện thường.
Bão mà, dân biển tụi tôi sợ chớ. Nhưng sống riết thành quen, rồi sợ mà… cũng vui. Bởi ở đâu có sóng, có gió, có mùi cá khô phơi trước hiên nhà — thì ở đó có tụi tôi, người Cà Ná, bám biển tới cùng.
Cầu mong bão sẽ không quá hung dữ, cả nhà cố lên nha./.

Nhận xét
Đăng nhận xét