🌾🌾🌾 Mùi Nước Cơm

Mùa thu rời đi khi cánh hoa bằng lăng cuối cùng rơi xuống, từng cơn gió bấc lùa về báo hiệu trời lập đông. Ai mà biết gió đến từ đâu, đi đâu!? Cà Ná đón mùa gió bấc như đón những người bạn quen. Gió cuốn rít từng cơn qua vách lá, gió cuốn cát biển bay thật cao, thả chúng rơi tự do lên mái nhà nghe rồm rộp.
Tôi xuýt xoa đôi bàn tay, hơ hơ gần bếp than hồng, mong chút hơi lửa mỏng như cánh hoa sưởi ấm cơ thể nhỏ bé. Cơm sôi mẹ ơi! Cơm sôi tràn nước mẹ ơi! Nước cơm nổi bong bóng xèo xèo cố đẩy nắp nồi bằng gang làm chúng kêu lộc cộc. Một hơi, rồi hai hơi, mùi gạo mới thơm đầy phổi.


Tôi mê mùi vị này, má tôi thường chắt nước cơm rồi pha đường, má thường gọi thứ nước thơm ngon đó là “sữa gạo”. Cái mùi nồng khói quyện với vị ngọt bùi của gạo và đường làm nước cơm trở nên thơm ngon lạ thường. Những chén nước cơm của má đã trở thành một ký ức đẹp của tôi trong những năm tháng tuổi thơ.
Để có nước cơm, lúc vo gạo tôi thường cố ý đổ dư một chút nước, đến lúc cơm gần chín sẽ chắt được nhiều nước cơm hơn. Thi thoảng có vài tiếng càu nhàu của ba, đôi lúc của má: “Sao hôm nay cơm nhão thế, đã canh nước kỹ rồi mà!? Ờ, ai mà biết!
Thomas tạp văn, Cần Thơ, 20/09/2022./.
P.S.Văn tự đoạn nào không thông nhờ Quý ACE bổ túc, trân trọng!

Đề cử: Biển xưa thật lộng lẫy - Chương VII: Cá lìm kìm, Nu, pa-ga-đi!: https://www.facebook.com/thomasnguyen.vg/posts/572707690664699 

Nhận xét