Tục dẫy đất & con còng vàng 🦀🦀🦀 - Chương II

Với sự vô tư tuổi bé con, Sĩ và đám bạn không nhận ra nỗi lo âu của người lớn. Những ngày làm tục dẫy đất trong nhà rất đông người, Má Sĩ cũng mua nhiều quà bánh, nước ngọt đãi người làm thuê. Sĩ và đám bạn cũng được ăn ké, vui đùa, rượt đuổi nhau, tuột lên tuột xuống trên những đống cát vàng mới đào; có đứa dùng đất đắp lên người chỉ chừa đôi mắt, cái mũi để trốn chúng bạn trong trò chơi năm mười (trốn tìm). Đôi khi Sĩ thấy người lớn bu đen bu đỏ, đặt để “cái gì đó” vào trong những cái chum và thùng gỗ, thắp mấy nén nhang rồi mang đi. Sĩ và đám bạn cũng bâu lại để hóng hớt, có khi ké được cái kẹo, cái bánh, tụi Sĩ ai cũng thấy thiệt hay ho.

Nhà hàng xóm sát vách nhà Sĩ, là chú thím bên bà Nội (thứ) của Sĩ, xây nhà nhỏ phía sau nhà bà Nội để ở nhưng không làm tục dẫy đất. Bọn trẻ tụi Sĩ vẫn chạy khắp xóm rong đùa với nhau, cũng hay san nhà bà Nội xem ké phim kiếm hiệp, phim chưởng (băng nhựa). Một lần, thằng con trai chú thím ấy thấy một con còng gió màu vàng óng, rất to (theo lời nó kể), chui tọt vào một cái hang (lỗ nhỏ trên đất) trên sân nhà ấy, nó bảo bọn chúng tôi cùng moi hang ấy lên để bắt con còng cột chỉ kéo đi chơi.

Bọn trẻ tụi mình nghe cũng hay ho, quyết cùng nhau moi đất, thằng ấy bạo tay thò vào hang còng nắm được một “đoạn gỗ” màu vàng nâu dài hơn ba (3) tất. Nó mang “đoạn gỗ” ấy vào khoe với người lớn trong nhà, người lớn bảo đấy là một cái xương cẳng tay người (cốt tay); và gọi nhau í ới để đào cái hang còng ấy, Ba/má mình bảo, nguyên 1 bộ cốt mẹ bồng con, họ cải tang ở nghĩa địa em bé gần Quốc lộ 1A, nghĩ lại thấy sợ ở trong lòng.


Thomas tạp văn, Hà Nội, 27/07/2021./.
P.S.Văn tự đoạn nào không thông nhờ Quý ACE bổ túc, trân trọng!

Nhận xét