Tại một góc phố nhỏ, bà cụ đong đưa chiếc võng, tay phe phẩy quạt:
- Tao mà thấy mấy thằng thanh niên uống trà đá bấm bấm điện thoại là tao ghét lắm. Tao mà là công an tao bắt phạt một triệu, cho chừa đi. Dịch dã phải giãn cách với người ta, cứ mà tụ tập, mất dạy. [Ôi, bà khẩu nghiệp thế, ngầu nhể.]
- Thế phạt nó lại không phạt bà à, bà bán trà đá cho nó còn gì.
- Tao xin (công an), tao già rồi, bắt thế nào được tao. [Ôi, bà chơi cả chiêu này á]
- Tao chẳng thèm tiền của chúng mày nhá. À, tiền thì ai mà không thèm [À, lươn lão đại đây rồi! Fan chính nghĩa đâu rồi], nhưng mà mình phải ý thức chứ. Mày tiêm mấy mủi rồ!? [Bà đánh chủ đề khác rồi đấy]
- Dạ, hai ạ.
- Vậy là bố cán bộ rồi, ngon rồi. Như chưa được "thông cổ" lắm, bà chỉ cái ống điếu, bà tới luôn: Dăm thằng nghiện thuốc lào, tao là tao không bán, giờ hút thuốc lào, công an nó bắt hết. [Wao, bà bảo vệ môi trường nha]
- Mày dân Miền Nam không ở trong đấy mà buôn bán, ra đây làm gì!? Tốn tiền máy bay. [Giờ bà đổi mục tiêu sang cháu luôn đấy à]
- Dạ, con gái ngoài này vừa khéo vừa xinh bà ạ, con ra đây soi gái. Bổ mắt lắm!
- Ừa, con gái Hà Nội là số một, mày là mày khéo nhìn đấy! [Nãy giờ cháu thấy, bà phán câu này chuẩn nhất đấy!]
Thomas tạp văn, Hà Nội, 06/10/2021./.
P.S.Văn tự đoạn nào không thông nhờ Quý ACE bổ túc, trân trọng!
#Thomastapvan
Nhận xét
Đăng nhận xét