Phận đời mùa dịch 🍂🍂 - Chương II

Từ nhà hoả táng Bình Hưng Hoà về, trái tim chị Hân thắt lại, quang cảnh xung như mờ đi, chỉ còn lại nổi đau đớn, muộn phiền cho tương lai mịt mờ phía trước. Trong tay chị, bình tro chồng chị, anh Quân bị mất vì Covid-19. Để mang được tro về, chị phải vay mượn các nơi và cậy nhờ lòng hảo tâm của bạn bè, đồng học của chồng. Tương lai phía của hai mẹ con chị nhuộm màu xám.

Chiều nào em với anh; Nép bên thềm mưa hai đứa xem...;
Chiều nay không có anh; Gió mưa về nghe thương nhớ thêm.

Chị Hân năm nay 25 tuổi, vừa ra trường chị gặp anh Quân, chồng chị bây giờ. Cả hai kết hôn rồi sinh con, con hay đau ốm, chị nghỉ hẳn công ty để chăm con.

Anh Quân là lao động chính để nuôi cả gia đình trẻ. Dịch bệnh, công việc không ổn định, con nhỏ hay ốm, nên gia đình anh chẳng tích luỹ được gì. Nghe tin anh và mẹ anh dương tính với Covid-19 chưa được mấy ngày, thì anh mất. Mẹ già hơn 60 tuổi chẳng ai cậy trông.

Tự nghĩ, chị Hân vừa ra trường, làm việc được ít lâu rồi cưới chồng, nghỉ việc ở nhà trông con đến nay đã 3 năm. Chẳng việc làm, hai mẹ con sẽ sống ra sao thời gian tới? Mẹ chồng chị già yếu sẽ chống chọi với virus như thế nào!? Câu chuyện thương tâm, bỏ ngỏ cái kết.

Tôi biết một số Quý ACE có suy nghĩ chống lại vắc-xin, coi thường dịch bệnh, ý thức giữ gìn cho cộng đồng chúng ta kém lắm. Chắc những Quý ACE ấy chỉ biết qua con số mà không trực tiếp thấy sực mất mát của dân tộc, bạn hữu; chỉ biết cái sự khó chịu bản thân lại không biết lo cho cái sự an toàn của xã hội, thật tệ lắm thay!

Thomas tạp văn, Hà Nội, 09/09/2021./.
P.S.Văn tự đoạn nào không thông nhờ Quý ACE bổ túc, trân trọng!
#Thomastapvan #covid19

Nhận xét