Đêm Hà Nội, 13/09/2021, nhiệt độ phòng giảm xuống bất ngờ, không gian như siết chặt, co ngót, áp suất không khí tăng bất ngờ, làm tôi khó thở, bủn rủn và tức ngực. Tôi mở mắt nhìn vào đêm tối, âm thanh yếu ớt nho nhỏ vang lên:
- Dậy đi, dậy dậy đi.
- Dậy đi, dậy dậy đi.
- Ai đấy, ai đấy. Tôi nghẹn cổ rặn từng hơi, cố điều hoà hơi thở.
- Mày ăn chuối của tao, còn hỏi tao là ai.
- Chuối nào cơ, mấy nay đâu có ăn chuối nào đâu!? Trước mắt tôi, bóng một em bé mờ nhạt, như sương khói, nhưng vẫn đủ để nhận ra nhân diện.
Sau một hồi đứa bé dùng thủ ngữ, âm thanh cố gắng mô tả sự kiện nhưng tôi vẫn không nhớ được rõ ràng. Sau đó, tôi hiểu được:
- Mày ăn nửa nải chuối của tao, rồi giành chổ ngủ của tao, nhớ không?
- Ồ, nhớ rồi! Anh mày đâu? Làm sao mày đến được đây?
- Anh tao với tao lạc nhau, đứa khác giành mất nhà rồi. Anh em tao bị đánh đuổi. Tao bị bệnh, thật lâu đến khi nhớ đến mày, rồi tới được đây.- Sao lại mất nhà, miếu ấy cung phụng riêng mà. Tôi dần lấy lại bình tĩnh và thanh âm.
Thằng bé ngồi xuống cuối giường, nó khóc thút thít một hồi, nó chửi rủa ai đó trong miệng. Mặt nó lúc hung dữ, lúc bi thương, lúc lạc thần ngơ ngẩn, một lúc sau nó mới kể rõ được ngọn nguồn sự việc:
- Người ta tới dời nhà đi. Họ đông lắm, có nhiều xe, họ ồn ào. Nhà bị mang đi xa, không ai hương khói cả. Anh em tao bị đói, bị bệnh. Sau đó, họ rời đi, họ mang nhà về gần chổ cũ, nhưng bọn khác giành mất, chúng nó đánh anh em tao. Anh em tao đói không đủ sức đánh lại, tao bị bệnh, trôi đi xa nhà lắm. Lúc tao hết bệnh, anh không ở bên cạnh, tao sợ lắm.
- Chắc người ta mở rộng đường Quốc lộ đấy. Thế có đói không? Ăn gì tao cho.
- Chuối, nhiều nhiều chuối, kẹo bánh nữa, hương nữa.
- Thế ăn xong thì đi đâu, làm gì?
- Đi tìm anh, tìm nhà. Anh chắc bị đau lắm, anh vốn không được khoẻ.
- Thế mai nhé, sau đó cần gì cứ tới kiếm tao.
- Tao không chắc có quay lại được không?
- Nếu có thể, à mày tên gì?
- Không nhớ. Trông nó thất thần đến tội.
Thoại ngữ bị ngắn, cọc, tôi giữ nguyên lời thoại, ngắt âm của “nó”. Quý ACE đặt mình vào “nó” sẽ hiểu được ngôn ngữ xuyên suốt 3 phần văn bản.
Quý ACE hành nghề xây dựng, nếu công việc bắt buộc phải di dời miếu hoặc bệ thờ thì nên hương khói, chăm sóc nó cho đến khi hoàn thành công việc và đưa nó về vị trí cũ. Ai cũng cần có một ngôi nhà.
Chương trước: https://www.facebook.com/thomasnguyen.vg/posts/565206811414787
Thomas tạp văn, Hà Nội, 03/10/2021./.
P.S.Văn tự đoạn nào không thông nhờ Quý ACE bổ túc, trân trọng!
#Thomastapvan #Huonghoa
Nhận xét
Đăng nhận xét