Cơn bão Lola năm 1993 mang đến những cơn gió dữ, len qua cửa sổ rin rít từng cơn nghe giật cả sống lưng, những tưởng như muốn dỡ cả mái nhà lợp bằng tấm fibro xi-măng; gió làm cần ăng ten tivi quay như con vụ; những chiếc ghe chao đảo như muốn lật úp, sóng sánh trên mặt nước như món đồ chơi bằng giấy.
Ba má tôi thuần thục gia cố ngôi nhà bằng những bao tải cát, sợi dây thừng. Cả gia đình quây quần bên mâm cơm nhỏ. Ba cười bảo:
- Bão lớn thế này, chắc sau (bão) trúng đậm (mùa) cá cơm.
- Gió có thổi bay mất nhà hông Ba. Tôi thắc mắc.
- Cái xứ này (Cà Ná) đương đầu sóng ngọn gió; bão năm nào chẳng có, ít cũng chục “cây”, bệnh gì mà cữ! Chỉ mong bão mang về thiệt nhiều cá tôm; “bổn đạo” (ngư dân) ở đây có đủ cơm ăn. Ba tôi cười cười giải thích thêm. Tôi cũng chỉ biết nhớ nhớ trong lòng, bão cũng tan.
Mùa cá cơm bắt đầu từ tháng sáu (06) đến tháng mười (10) âm lịch, làng Cà Ná lại được nhộn nhịp. Trên sông dưới bến tấp nập những ghe người. Ghe đi pha, đi mành vào bến từ hừng đông, Người ta cho cá cơm vào những chiếc giỏ tre, xếp chồng lên nhau, lúc la lúc lắc trên những chuyến thuyền thúng. Tiếng ngã giá, tiếng hú gọi tên bổn đạo, tiếng chửi bới đặng trưng của dân ụ (ngư dân) làm xôn xao một góc biển trời, nhân khí vượng!
Toàn bài trước khi gộp chương:
Chương I: https://www.facebook.com/thomasnguyen.vg/posts/526615351940600
Chương I: https://www.facebook.com/thomasnguyen.vg/posts/526615351940600
Chương II: https://www.facebook.com/thomasnguyen.vg/posts/527165031885632
Chương III: https://www.facebook.com/thomasnguyen.vg/posts/527800945155374
Thomas tạp văn, Hà Nội, 30/07/2021./.
P.S.Văn tự đoạn nào không thông nhờ Quý ACE bổ túc, trân trọng!
Nhận xét
Đăng nhận xét