Biển Ninh Chữ, Tết Tân Sửu 2021, tôi buông thỏng hai tay lên bờ hồ bơi, phóng ánh mắt ngắm rán mây hồng xa xa phía chân trời, hoàng hôn dần buông. Phía bãi biển, vợ và con gái đang rượt đuổi, hô hào, cười vang. Tôi chẳng rõ hai mẹ con làm gì, cho đến khi con gái mang về khoe một chú còng gió bé bằng đầu ngón tay, đang ngoẹ ngậy mấy cái chân trăng trắng, bé xinh như muốn chạy trốn về phía biển: “Bố ơi, con bắt được này!”.
Lúc bé tôi cũng thường bắt Còng gió để chơi. Những con Còng gió ở Cà Ná, Vạn Giã to bằng ngón chân cái người lớn, bộ dạng nhỏ gọn. Thường thì chúng có màu trắng đục, nhưng đôi khi tôi cũng tóm được những con còng màu vàng pha trắng, nâu xám, hoặc màu cát. Chúng hay lẫn vào trong cát biển như nguỵ trang, phải tinh mắt lắm mới lần theo bóng dáng chúng được. Còng gió có đôi càng “hàng lạnh” đáng sợ, càng chúng rất khỏe, mép càng sắc như dao, kẹp phát nào đau thấu tim phát ấy. Nhưng ngầu nhất là những cái chân cao lêu nghêu. Khi “nóng máy”, chúng phi nhanh như gió, chắc vì vậy chúng mới được đặt tên là Còng gió chăng.
#Thomastapvan
Nhận xét
Đăng nhận xét