Biển xưa thật lộng lẫy – Chương I: Rọ tôm hùm & những chuyến đi

Ngâm câu (cá) trên dòng Sông Cái (Nhơn Trạch) đỏ đục phù sa hơn hai giờ đồng hồ mà chẳng có con cá nào mắc câu. Dăm ba con cá bống, cá sặc rằng bé con phá mồi làm tôi giận hờn và ngao ngán.

Đưa ánh mắt nhìn lòng sông rộng hơn tám mươi (80) mét, nước chảy nhẹ nhàng cuốn trôi từng đám lục bình có nhưng bông hoa tím biếc trông thật dễ thương; nơi xa thấp thoáng hơn trăm mái (nhà) biệt thự ven sông Khu đô thị “Đầm Dzịt”. Dăm chiếc ghe gỗ chạy máy dầu đánh cá bằng lưới quét kêu bành bạch bành bạch giòn tan; lách mình giữa những chiếc du thuyền trắng phau sang trọng, tôi miên man những dự định, ký ức.

Tôi nhớ những năm mình mười ba (13) tuổi, tôi sống trên rọ nuôi tôm hùm giữa biển ở Vịnh Vân Phong. Những chiếc rọ tôm thường được đóng bằng gỗ Bạch Đàn; người ta dùng những thân cây lớn được vót nhọn một đầu làm cọc, đóng sâu vào lòng đất giữa biển; neo những cây cọc với nhau bằng những đòn tay bằng gỗ, khéo léo chia thành những ô nhỏ hình chữ nhật, thả lưới vây lại để nuôi tôm cá; trên mỗi rọ (tôm) thường được bố trí thêm một căn chòi nhỏ để tiện sinh hoạt.

Tác phẩm cùng chủ đề:
Cà Ná, Mùa cá cơm – Chương III: https://www.facebook.com/thomasnguyen.vg/posts/527800945155374

Thomas tạp văn, Hà Nội, 11/08/2021./.
P.S.Văn tự đoạn nào không thông nhờ Quý ACE bổ túc, trân trọng!

Nhận xét